Tuổi trung niên thật khó khăn. Nhưng giai đoạn từ đầu 40 đến đầu 60 tuổi không phải là một cuộc khủng hoảng. Mọi người thường nói về tuổi trung niên như thể đó là một sự sụp đổ đột ngột. Một cuộc khủng hoảng. Tôi nghĩ về nó giống như một sự tái định hướng hoặc điều chỉnh lại. Tôi đang điều chỉnh bản thân với các giá trị, cốt lõi và phương hướng thực sự của mình: dành thời gian chất lượng để đánh giá lại cuộc sống. Tôi sẽ không gọi đó là một cuộc khủng hoảng. Bởi vì nếu bạn làm đúng, bạn sẽ trải nghiệm được nhiều điều hơn trên con đường "tuổi trung niên". Một điều gì đó ý nghĩa sẽ xảy ra nếu bạn có thể uốn nắn tuổi trung niên theo hướng có lợi cho mình.
“Tết vỗ về...” Là điều mà ai cũng khao khát sau một năm đầy những cú vỗ từ cuộc đời. Trong hai từ “vỗ về” ấy chứa đựng biết bao điều mà đôi khi ta không dám nói ra - những vấp ngã, những mỏi mệt, và cả những giấc mơ còn dang dở. “Tết vỗ về” là tiếng gọi từ mái nhà thân thương, mà đôi khi vì mải miết với những lo toan, ta chưa kịp đáp lại.
Vì cái vỗ về lớn nhất của mẹ Tết này chỉ là được thấy con khỏe mạnh bước qua ngưỡng cửa.
Vì cái vỗ về lớn nhất của ba Tết này chỉ là được nghe con kể về những chuyện đời thường nhỏ nhặt.
Vì cái vỗ về lớn nhất của con Tết này chỉ là được ngồi bên mâm cơm gia đình, đủ đầy tiếng cười.
Để rồi cuối cùng, ta nhận ra rằng những vết xước của cuộc đời không còn quan trọng nữa, khi được trở về bên những vòng tay yêu thương. Bởi vì: “Vinh hoa hay ê chề, cũng phải khỏe mà về!”
Nhà có ruộng vườn đất đai màu mỡ thì có thể tích trữ lương thực phòng khi đói. Ruộng đất luôn gắn chặt với cuộc sống con người. Xưa nay, người phương Đông luôn coi ruộng đất là yếu tố căn bản của sự sinh tồn, là báu vật để đời, bởi vậy mà cha mẹ luôn mong muốn để lại vài phần ruộng đất cho con cháu.
Trong quá trình trưởng thành của trẻ, cha mẹ đóng một vai trò quan trọng. Vì lý do này, người ta nói rằng “cha mẹ là người thầy đầu tiên của con cái”.